• Gợi ý từ khóa:
  • Sách kinh tế, sách giáo dục, sách kỹ năng, văn phòng phẩm, bút, đồ chơi…
Hết hàng

Trả giá

Mã sản phẩm: SP1486

… Trong cái im lặng của ánh mắt mẹ nhìn con, Thiều lan đọc hết được sự lo âu của má đối với mình. Cô ngoan ngoãn lặng im cho mẹ nhìn mình và chờ nghe mẹ nói. Thực lòng, đã hai năm nay, kể...
50.000₫
Hết hàng

Dịch vụ của chúng tôi

Vận chuyển toàn quốc

Thanh toán Online hoặc khi nhận hàng

Hết hàng


Chi tiết sản phẩm

… Trong cái im lặng của ánh mắt mẹ nhìn con, Thiều lan đọc hết được sự lo âu của má đối với mình. Cô ngoan ngoãn lặng im cho mẹ nhìn mình và chờ nghe mẹ nói. Thực lòng, đã hai năm nay, kể từ khi con gái bà xin vô làm ở khách sạn Thanh Bình, bà rất lo. Là người mẹ, bà hiểu con gái mình như chính mình. Con gái bà đẹp, có phần đẹp hơn bà. Tuổi mùi, năm nay con bà đã vước vào tuổi hai mươi lăm. Ngay từ hồi con bà học năm thứ nhất. Đại học Văn khoa Sài Gòn, bà đã tiếp bao nhiêu là bạn bè của con rồi. Các cậu con trai mê sắc đẹp đã đành, lại càng say mê hơn khi người đẹp thông minh. Đang học dở dang thì giả phóng vào, con bà nghỉ học. Bà giữ rịt con ở nhà vì lo sợ cho con trong những ngày đầu đổi thay thời thế. Rồi hai mẹ con đi dò hỏi tin tức ông Mực. Bặt vô âm tín. Không biết hỏi ai nữa! Đành chịu. Với bà, đã “ trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai ”, thì cuộc đời còn lại độc nhất đức con gái, ngôi chùa nhỏ với những giò lan.

           Ngày con gái trở thành nhân viên hướng dẫn du lịch, bà sống trong tình trạng thấp thỏm. Sự yên ắng của ngôi chùa không còn, mà sự tĩnh lặng trong lòng bà cũng không còn. Tuần nào cũng một hai lần, con gái bà dẫn khách nước ngoài đến thăm chùa. Nhìn con giá có vẻ đẹp rất quyến rũ đứng giữa hàng chục người nước ngoài cao to, mắt nhìn như thôi miên cô gái đẹp; nghe con gái nói, bà mường tượng ra những câu chuyện không hay rồi sẽ xảy đến. Nhưng vượt lên trên cái lo lắng ấy là niềm tự hào. Bà đã nghe được rất nhiều lần, khách nước ngoài khen con gái trước mặt bà là “người hướng dẫn du lịch tuyệt vời”. Bà thấy con mang về nhà bằng khen. Sự lo lắng dần dần bị niềm vui lấn lướt. Rồi chỉ còn niềm vui, niềm tự hào…


Lên đầu trang
0 Xem giỏ hàng