• Gợi ý từ khóa:
  • Sách kinh tế, sách giáo dục, sách kỹ năng, văn phòng phẩm, bút, đồ chơi…
Hết hàng

Nguyên ơi!

Mã sản phẩm: SP1578

Có những cuốn sách viết ra không phải vì tất cả mọi người, nhưng bất kỳ ai cũng có thể đọc nó. Cuốn sách "Nguyên ơi!" nằm trong số ấy. Đã xảy ra...
34.000₫
Hết hàng

Dịch vụ của chúng tôi

Vận chuyển toàn quốc

Thanh toán Online hoặc khi nhận hàng

Hết hàng


Chi tiết sản phẩm

Có những cuốn sách viết ra không phải vì tất cả mọi người, nhưng bất kỳ ai cũng có thể đọc nó. Cuốn sách "Nguyên ơi!" nằm trong số ấy.

Đã xảy ra một cuộc tranh đấu âm thầm mà cam go giữa sự sống với cái chết của cậu bé Lê Viên Hải Nguyên. Nguyên bị ung thư máu, căn bệnh cho tới bây giờ thế giới vẫn bó tay. Từ khi phát hiện bệnh cho tới lúc ra đi, chỉ vỏn vẹn có hơn một tháng. Trong hơn một tháng ấy thời gian bị chẻ ra đến từng phút, từng giây với nỗ lực không mệt mỏi của chính cháu và những người thân trong gia đình để giành lấy sự sống. Đành rằng số mệnh là không thể xoay chuyển, đành rằng rồi ai cũng phải ra đi, vậy mà vẫn có cái gì đó xa xót trong những trường hợp thế này. Như bạn bè cùng lứa, cháu cũng ấp ủ bao mơ ước, bao hoài bão tốt đẹp cho tương lai của mình và lẽ ra cháu phải được quyền thực hiện những điều tốt đẹp đó.

Tôi đọc, có những đoạn đã khóc. Dĩ nhiên nước mắt chẳng làm sờn lòng cái chết, bởi nó, cái chết, vốn lạnh lùng, nghiệt ngã, bất chấp. Nhưng chúng ta lại chiến thắng cái chết bằng cách khác. Xin hãy lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Nguyên với người chị gái thân yêu của mình, và xin hãy nhớ rằng cuộc trò chuyện ở vào những giây phút hiếm hoi cuối cùng trên cõi trần mà cháu còn được hưởng:

"- Tối hôm qua em cố đợi Hương, không thì em đã đi rồi!

- Sống mới khó, chết thì khó gì?

- Hương tưởng chết mà dễ à. Đợi mãi mới được một cơ hội. Tối qua mấy lần em thiếp đi rồi, tự nhiên tỉnh lại, em lại cố thở để gặp Hương đấy!

Nghỉ một lát, Nguyên hỏi:

- Sao hôm nay có nhiều người vào thăm em thế?

- Hôm nào mà chẳng thế!

- Hương nói với bố mẹ, khi em đi đừng có đau buồn, đừng khóc nhé!

- Chị sẽ nói bố mẹ. Mày sang bên ấy có cả chú Cào, cả em Phong nữa!

- Em cũng muốn xem mặt chú Cào thế nào!

- Chị đã hứa với mày là khi chị kiếm được tiền sẽ mua cho mày một cái quần bò, nay đã có tiền mà chưa mua được. Chị sẽ gửi sau vậy nhé!...”.

Ranh giới giữa sống chết chẳng còn rõ ràng nữa. Cái chết đã bị vượt qua. Tôi cảm ơn cháu vì cháu đã cho tôi thấy cái chết cũng không quá đáng sợ, nó chỉ là một chuyến đi nhẹ nhàng, sang phía bên kia, với thứ ánh sáng khác. Tôi khâm phục nghị lực phi thường của cháu. Nhưng tôi băn khoăn không hiểu một cậu học sinh trung học ngây thơ như cháu lấy đâu ra cái nghị lực phi thường như thế để bình thản đối diện trước cái chết, điều mà ngay cả những kẻ can trường nhất trong chúng ta cũng phải run sợ. Trong lễ tang Nguyên, tôi đã chứng kiến nhà văn Bảo Ninh ôm lấy vai bố cháu, đại tá Lê Hải Triều, chia sớt nỗi mất mát đau thương. Đó là hai người lính cùng đơn vị, từng lăn lộn sinh tử trên mặt trận Tây Nguyên rực lửa. Khuôn mặt bố cháu và nhà văn Bảo Ninh nghiêm lại, rời rã nhưng không nước mắt. Khi đó tôi hiểu ra rằng cháu đã kế thừa từ bố nghị lực ấy, nghị lực của một người lính. Phải, cháu xứng đáng được gọi là người lính vì cháu đã nêu một tấm gương tuyệt vời về lòng can đảm và tinh thần lạc quan. Cháu không chết, cháu chỉ đi xa nhà, giống như ngày nào bố cháu khoác ba lô vào chiến trường. Cả gia đình, ông, bà, các chú bác từng quây quần dặn dò bố. Và giờ thì cả gia đình, bố, mẹ, chị cũng quây quần lại để dặn dò cháu. Giây phút chia ly thật lạ lùng, trong đau đớn lóe lên thứ ánh sáng ấm cúng bất diệt. Ánh sáng của tình yêu thương vô bờ bến:

"Tôi ngồi một bên, nhà tôi ngồi một bên, Hương ngồi phía dưới chân em. Thuốc vẫn tiếp tục truyền. Nhà tôi nói với Nguyên:

- Con ở với bố mẹ được mười sáu năm nhưng bố mẹ rất tự hào về con. Một đứa con ngoan, học giỏi, hiếu thảo, chưa bao giờ làm bố mẹ phật lòng. Những ngày qua, bố mẹ biết con đã nén chịu đau đớn để bố mẹ không buồn. Ai cũng khen con có nghị lực, con chẳng làm phiền lòng ai.

Lấy khăn lau nước mắt, mẹ Nhân nắm bàn tay con thủ thỉ:

- Con hãy về nhà mình nhé. Cứ nhìn cửa tầng hai, tầng ba có điện là con vào. Từ nay, năm nào sinh nhật con, bố mẹ cũng làm cho con, đi thăm quan nghỉ mát bố mẹ thắp nhang mời con về cùng đi.

Tôi nắm bàn tay của con. Bàn tay thon dài. Tôi hôn lên má con. Tôi ôm cháu thật lâu:

- Bố thương con lắm Nguyên ơi! Giá như bố thay cho con được thì bố làm ngay.

- Bố ơi! Số con nó thế. Bố thay con thì con sống làm sao? Lấy gì mà ăn!

- Việc ấy con không phải lo. Nguyên ơi, bố mẹ đã có ý định đợi con vài tuổi nữa sẽ mua cho con chiếc ôtô để con bằng anh bằng em. Bố biết con chín chắn, cẩn thận lái xe được mà. Thế mà...

- Bố! Đừng quá đau buồn nữa, số con thế rồi bố ạ! Khi con đi bố không được khóc. Bố hứa với con đi!

- Bố hứa! Bố hứa!

Tôi nói mà nước mắt ròng ròng.

- Nguyên ơi! Bố sắp tuột mất con rồi...”.

Sự sống là bất tận bởi con người có ký ức. Mẹ Nhân luôn nhớ tới con. Bố Triều luôn nhớ tới con. Chị Hương luôn nhớ tới em. Tất cả những ai từng quen biết đều luôn nhớ tới cháu, Lê Viên Hải Nguyên, cậu bé to lớn, lành hiền, chăm chỉ, thông minh.

Nhớ và thương yêu mãi mãi.

Nguyễn Bình Phương


Lên đầu trang
0 Xem giỏ hàng